Canh Dài
Đêm Thâu
chuyển thể bài thơ 8 chữ
" Bức Thư Tình Dang Dở " cuả Thoa
Thư tình em viết cho anh
Mà sao chẳng gửi khi xanh
mái đầu
Kể ra bao nỗi âu sầu
Tình yêu theo gió chân cầu
lá bay
Tháng ngày buồn với cỏ cây
Trong thư chưá đựng đắng cay
ưu phiền
Đông hè thổn thức triền miên
Làm sao ngủ được con thuyền
lênh đênh
Mênh mông biển cả sóng tình
Luân hồi trôi nổi bồnh bềnh
anh ơi!
Nhớ thương dào dạt đầy vơi
Mong anh thấu hiểu cuộc đời
bi ai
Bởi vì quá khứ tương lai
Tương tư trằn trọc canh dài
đêm thâu!
20.9.2011 Lu Hà
Canh Dần
Năm Ấy
Canh Dần năm âý phũ phàng
Xót xa bao kẻ thê lương não
nùng
Long đong chìm nổi bốn
phương
Đất lành chim đậu quê hương
xứ người
Nỗi niềm trần tục chia ly
Mưa dầm nắng dãi sầu bi
hoang tàn
Quê nhà biển máu lầm than
Con giun con dế xót thân bần
hàn
Thân lươn quằn quại vũng bùn
Độc tài đảng trị héo mòn tuổi
xuân
Ễnh ương cóc nhái vạn ngàn
Buá liềm cờ đỏ máu chan lệ
trào
Nhân tài trí thức nghẹn ngào
Đầu trâu mặt ngưạ lao nhao
tôi đòi
Bao nhiêu thức giả cao vời
Cục phân Mao đã dạy rồi bỏ
đi
U mê mấy đưá vô loài
Ngoại bang bợ đỡ giống nòi
khổ đau
Mác Lê tà giáo bạc đầu
Nên tôi mới phải cơ cầu tha
hương
Đi đâu cát bụi đoạn trường
Tìm nhau giưã chốn tình
thương nhân loài
Đầu xuân rỏ lệ than đời
Làm thơ chúc tết mọi người
bình an
Bỗng đâu có kẻ sôi gan
Miả mai bài xích bất nhân tồi
tàn...?
11.1.2010 Lu Hà
Canh Dần Nhớ Ai
Lung linh ánh mắt hồn thơ
Hỡi cô gái Việt giấc mơ ảo
huyền
Lâng lâng giải tóc mây ngàn
Thuyền quyên yểu điệu cung
đàn xôn xao
Đầu xuân cánh bướm lao đao
Dập dìu tài tử anh hào là
ai?
Hồng nhan duyên phận luân hồi
Thương người quân tử chân trời
viễn phương
Canh Dần trăn trở bâng
khuâng
Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương
sông hồ
Từng đàn chim én bơ vơ
Xuân về hồi tưởng tuổi thơ
bên nhà
Hàng tre khóm trúc la đà
Sương rơi đầu ngõ nắng tà vườn
sau
Mặn mà tuổi ngọc sen muà
Soan reo phượng nở cơn mưa
chiều hè
Má hồng môi thắm đồng quê
Ve sầu hoan hỉ nguyện thề sắt
son
“Công cha như núi thái sơn
Nghiã mẹ như nước trong nguồn
chảy ra “
Thương nhau như ánh trăng
ngà
Bài ca muôn thuở dạt dào Việt
Nam!
17.1.2010
Cánh Nhạn Đưa Tin
Hôm qua trong mộng báo tin
Canh Dần cánh nhạn cầu xin
thiên đình
Chư Tiên Nguyệt Lão lòng
thành
Trần gian mấy kẻ si tình như
tôi
Ngàn thu cổ lục sầu bi
Canh tàn giọt nến u hoài
châu sa
Ngọn đèn khi tỏ khi mờ
Người hoa yểu điệu rước vào
cõi tiên
Bướm bay phong cảnh chập chờn
Hai chàng Lưu Nguyễn có còn
đó không ?
Ngẩn ngơ Từ Thức ngỡ ngàng
Một năm tiên cảnh lỡ làng trần
ai…
Trăm năm hạ giới đi rồi
Cháu con râu tóc một thời
trôi qua
Ngán thay lục đạo ta bà
Trầm luân bể khổ lao đao bập
bềnh
Thuyền ai say sóng lênh đênh
Mênh mông biển cả cao xanh
ưá tràn
Lao xao gió lộng mưa ngàn
Vừng dương le lói nắng xuân
lại về
Xa xôi muôn dặm sơn khê
Hỏi người thục nữ buồng the
đợi chờ?
22.1.2010 Lu Hà
Canh Sương
Tức Cảnh
qua bài " Tự Cảm"
cuả Nguyễn Khánh Chân
Trập trùng mây trắng mênh
mông
Nghe mùi cỏ dại mà vương cõi
lòng
Đàn ai dạo khúc sông trăng
Rưng rưng ngấn lệ côn trùng
nỉ non
Hằng Nga hiu hắt lầu son
Thiên thu bạc mệnh mưa tuôn
nỗi sầu
Chờ ai gió bụi sông hồ
Tháng năm biền biệt vẩn vơ
mây chiều
Vào ra tưạ cưả buồn thiu
Hàng phong lã chã bao điều
tơ vương
Ngẩn ngơ nuối tiếc má hồng
Mang Kiều ra lẩy một chương
não nùng
Nâu sồng thắt đáy lưng ong
Tình thù tuyết hận đáy sông
phũ phàng
Hồn bay theo gió bốn phương
Tình chàng giưã chốn dạm trường
biển khơi
Phong trần cổ lục đầy vơi
Gối chăn mà ngán kiếp đời
phù du
Đêm suông mù mịt trăng sao
Khánh Chân tự cảm nghẹn ngào
trần ai
Hồng trần bão tố mưa rơi
Chúng sinh lăn lóc ngậm ngùi
xót xa
Trải qua một trận bể dâu
Bờ mê bến giác lao xao mắt
huyền
Trăm năm tiếc một con thuyền
Nghìn thu trôi nổi nỗi nièm
ái ân!
20.8.2010 Lu Hà
Cha Ơi!
Cảm tác từ hồn thơ Iamusa
Nguyễn: Biển Chiều
Gió đưa cành trúc la đà
Hoàng hôn buông thả má đào
ngẩn ngơ
Biển chiều sóng động lô xô
Có cô thiếu nữ thẩn thơ trên
bờ
Sương rơi hai trái hồng hào
Dưới làn phin nõn mờ mờ kià
ai...?
Đoàn thuyền ngư phủ ra khơi
Hải âu tung cánh đất trời
bao la
Một đàn con trẻ nhìn cha
Vợ hiền lúi húi trong nhà sưả
sang
Chắp tay khấn nguyện cho chồng
Tháng năm chờ đợi xuân hồng
phôi phai
Từ xa thấy bóng thuyền chài
Rưng rưng ngấn lệ bồi bồi xiết
bao
Từng đoàn con trẻ ngây thơ
Tung tăng chạy nhảy gọi cha ồi
ồi !
20.2.2011 Lu Hà
Cha Vẫn Băn Khoăn
Hôm nay trời laị mịt mù
Đục màu sữa trắng lờ mờ khói
sương
Núi xa muôn dặm trùng trùng
Lòng càng vương vấn bốn
phương gió gào
Ngổn ngang trăm mối tơ vò
Thương con gái nhỏ bây giờ
ra sao?
Trưởng thành tự lập khi nao?
Tương lai chủ kiến riêng tư
sớm chiều?
Tuổi vàng hiền thục yêu kiều
Gieo cầu đúng chỗ mọi điều
phải chăng
Nết nhà quen thói phỉ phong
Công dung ngôn hạnh mọi đường
lễ nghi
Coi chừng tuổi trẻ ăn chơi
Tự do quá trớn thiệt đời con
ơi!
Vũ trường là chốn đua đòi
Bao nhiêu cám dỗ dụ người hiền
ngay
Quanh năm tối mặt tắt mày
Bon chen vật chất uổng đời
tài hoa
Hơn nhau đâu phải sang giàu
Cô đơn bạc bẽo nhà lầu xe
hơi
Tuổi già chóng đến xăm soi
Lánh xa họ mạc giống nòi quê
hương
Ghen tuông ích kỷ hẹp lòng
Âu Châu đâu chốn da vàng dưỡng
thân
Nghĩ xa rồi lại nghĩ gần
Tổ tiên họ mạc muôn vàn thiết
tha!
2008 Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét