Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

Song Thất Lục Bát Chùm 27




Biển Gầm Sóng Vang
cảm đối thơ Nguyễn Thị Diễm Kiều

Nàng Nguyễn Thị Diễm Kiều tưởng nhớ
Chàng thi nhân sứ sở xa xôi
Trái tim cộng hưởng bồi hồi 
Hồn thơ chung nhịp nổi trôi giang hồ…


Chòm mây bạc lô nhô sóng biếc
Thuyền chở trăng nuối tiếc miền quê
Dòng sông bờ cát tràn trề 
Hàng tre xõa tóc hãy về đi thôi…

Ve rả rích chao ôi cánh hạc
Hàng phong buồn xào xạc thì thào
Biển lòng nức nở nghẹn ngào
Chân cầu tư lự bướm đào ngẩn ngơ…

Chim hoàng tước bơ vơ cành lá 
Nắng ban mai chan chứa gọi ai
Liễu cong mềm mại nét ngài 
Đôi gò bồng đảo gót hài dặm băng…

Tình vạn dặm xích thằng xe chỉ
Lu Hà tìm tri kỷ tri âm 
Trời xanh thấu tỏ duyên thầm 
Giọt ngâu lã chã biển gầm sóng vang…

Đề lá thắm dịu dàng tha thiết 
Suối thơ tuôn da diết hạt châu 
Kìa ai ngồi bến giang đầu 
Ngàn sao lấp lánh biển dâu đoạn trường… !

27.3.2016 Lu Hà 



Vẳng Tiếng Thơ Ngâm
cảm xúc khi nghe Quỳnh Như ( Nina Phan) ngâm thơ 

Mưa lã chã hàng hiên thánh thót
Sầu mênh mang từng giọt thơ ngâm
Nỗi đau trần thế âm thầm
Ruột bào dạ nấu biển gầm sóng rên

Hứng tay đỡ  sấm rền chớp giật 
Gió mây bay phần phật nóc nhà
Quan san muôn dặm sơn hà 
Dòng người bươn bả ta bà ngược xuôi…

Cô thục nữ bờ môi quyến luyến
Dạ hoài lang xao xuyến lòng tôi
Quỳnh Như chan chứa bồi hồi
Nina thỏ thẻ nổi trôi cánh bèo…

Kìa cát sĩ cheo leo đỉnh núi 
Dừng bước chân buồn tủi quê hương 
Đầm làng sen trắng nõn nường 
Cầu ao giếng nước gốc bường héo hon 

Nghe thổn thức véo von chim hót 
Giọng trầm hùng lảnh lót sơn ca 
Suối reo róc rách Lu Hà 
Cung vàng lầu ngọc Hằng Nga mỉm cười…

Thơ cứ viết thảnh thơi trí tuệ 
Ngâm lên đi thế hệ lầm than 
Lắng nghe văng vẳng cung đàn
Bầu trời hy vọng tiêu tan phiến sầu…!

17.3.2016 Lu Hà 



Sông Sầu Núi Than
cảm xúc với Vũ Hoàng Chuơng: Nỗi Buồn Sông Núi 

Ta lạc lối nhân gian bờ cõi 
Núi sông buồn chới với hồn xưa 
Máu trôi lệ đổ sớm trưa 
Nửa đêm vỗ gối lưa thưa gió lùa 

Ôm đàn hạc bốn mùa hiu hắt 
Nợ gánh đời dìu dặt bướm hoa 
Ái tình ướt đẫm nhạt nhòa 
Ngẩn ngơ cát sĩ mộng tòa thiên hương 

Kìa văn bá tứ phương kể lể
Bóng hồng nhan thỏ thẻ tri âm 
Hải triều sóng vỗ ầm ầm 
Tương Giang Thục Đế  đầm đầm mưa sa…

Lê chân bước sơn hà ngàn dặm 
Bến ly tao ảm đạm khói nhang 
Nấm mồ vô chủ vành tang 
Sương rơi lã chã khóc trang anh hùng

Tiếng vó ngựa dương cung múa kiếm 
Bạn bè ta tửu điếm canh thâu 
Khác nhau thế hệ bể dâu 
Trán nhăn tư lự trắng râu bạc đầu!

1.4.2016 Lu Hà 




Lửa Lòng Diễm Kiều
cảm hứng với Nguyễn Thị Diễm Kiều 

Than củi ướt lửa lòng lem lém 
Khói nhạt nhòa đen sẹm tay ngà 
Ngẩn ngơ cát sĩ Lu Hà 
Diễm Kiều quán trọ thiết tha tìm người…

Hồn khắc khoải khắp nơi dò hỏi 
Bóng hình mây le lói niềm vui 
Tiếng cười thừa thãi chôn vùi 
Người đâu chẳng thấy ngậm ngùi xót xa…

Cánh hoa rụng sa bà khổ hạnh 
Bướm hồng bay bu ồn trách chi ai
Trái tim thổn thức u hoài 
Hồn thơ chết đuối chương đài biển sâu…

Vầng trăng lạnh âu sầu muôn ngả 
Đại dương ơi! Tình đã trôi đâu 
Luân hồi ngụm lặn bể dâu 
Mưa ngâu tầm tã mái đầu tương tư…

Oanh thỏ thẻ như từ muôn kiếp 
Phận hồng nhan cánh liếp lẻ loi 
Giai nhân bày tỏ cung soi 
Hằng Nga nhỏ lệ mặn mòi thơ ca 

Sương lã chã gốc đa cành quế 
Dưới trần gian thế kỷ phôi pha 
Ngược xuôi khắp chốn sơn hà 
Trúc mai rầu rĩ chiều tà héo hon…!

6.4.2016 Lu Hà 




Khổ Lụy Vì Hồn Thơ Trinh Bạch

Nguyễn Hoàng Đức khen thơ của tớ 
Bạn đời ơi người có biết chăng 
Vũ Hoàng Chương dưới suối vàng 
Ngậm cười thiên cổ âm vang giống nòi 

Này dân tộc lẻ loi kiêu bạc 
Thuyền ơi thuyền xao xác hoang sơ 
Nhổ neo lạc hướng bơ vơ
Nhân loài sao nỡ hững hờ khinh ta

Thơ nối tiếp sa bà khổ lụy
Kiếp hải hồ túy lúy men say
Phong trần mỏi gối đắng cay
Xót xa thế kỷ đọa đày khổ đau…

Bao kẻ sỹ dãi dàu mưa nắng
Đoạn trường dài đằng đẵng thi ca 
Trang blogs hỡi Lu Hà 
Trán nhăn tư lự Hằng Nga tủi hờn 

Hương hoa đẹp chập chờn bướm trắng 
Mảnh hồn trinh chẳng đặng an vui 
Ngàn sao rúng động ngậm ngùi 
Vầng trăng mờ ảo sụt sùi ly tao... 

Thương Hàn Mạc Tử nào mấy kẻ 
Biết ai là tri kỷ tri âm
Có nghe thác đổ ầm  ầm
Mồ hoang hiu hắt ướt đầm sương sa!  

31.3.2016 Lu Hà




Bao Đời Thống Khổ
cảm hứng thơ Lê Phương Uyên: Khi Tôi Sinh 

Tôi sinh buổi đêm giông ngày bão 
Tháng năm dài chao đảo tuổi thơ
Mẹ yêu hốc hác bơ phờ 
Ngược xuôi gồng gánh đôi bờ sông quê

Cha lầm lũi dãi dề mưa nắng 
Lưng cháy đen đằng đẵng vì sao
Tình thương nước mắt nghẹn ngào
Nuôi tôi khôn lớn tự hào núi sông

Ôi tổ quốc tiên rồng huyết mạch
Câu ca dao tùng bách đồi chè
Chân trần dặm nẻo sơn khê 
Cánh cò bay lả tràn trề biển Đông

Từ ải bắc sông Hồng quằn quại 
Dòng phù sa tê tái cha ông 
Miền Nam trù phú Tháp Đồng
Cửu Long bao lớp máu hồng chảy xuôi

Một dải đất cát trôi thế kỷ 
Uốn hình cong chữ S lầm than
Lũy tre bao bọc chứa chan
Thiên Vương Phù Đổng giang san giống nòi

Cửa Hàm Tử mặn mòi nước mắt 
Các Vua Hùng xếp đặt nước non 
Bạch Đằng cọc nhọn sắt son 
Ngô Quyền Hưng Đạo cháu con muôn đời 

Thương cha mẹ phải thời khó nhọc
Tôi sinh ra cất tiếng oa oa 
Mừng vui cốc lệ nhạt nhòa 
Quê huơng xứ sở chói lòa sử xanh 

Vai gánh nợ sao đành cam phận 
Hoàng Trường Sa xâm hấn giặc thù 
Oán hờn tức tưởi ngàn thu 
Ngư dân lưới rách âm u thủy triều 

Này bè lũ thiên kiêu hống hách 
Gò Đống Đa sử sách còn ghi 
Đền Sầm Nghi Đống xầm xì 
Cô hồn đại Hán trói ghì xác ma 

Nước Nam của ông bà ta đó 
Đã bao đời cổ độ trăng soi
Sài lang dù có tới nơi 
Đánh cho tan tác tả tơi mặt mày!

6.4.2016 Lu Hà 




Bến Mộng Tình Vương
cảm đối thơ Lan Quỳnh: Mãi Ngóng Người Xa

Cung đàn hạc nghẹn ngào tình ái
Đóa quỳnh lan tê tái nhớ thương 
Nỗi buồn da diết vấn vương
Hoàng hôn lá đổ đoạn trường xa xôi…

Nghe thổn tức bồi hồi ai gọi
Trái tim người le lói bình minh 
Xanh xao vàng võ rung rinh 
Nắng vàng nhợt nhạt thần linh cảm sầu…

Cây phượng vĩ bên cầu hoa rụng 
Tiếng ve sầu từng búng rong rêu
Hồ Tây bèo nổi lều bều
Dáng cô áo trắng liêu xiêu lối mòn…

Trăng Thủy Tạ héo hon khúc ruột
Bóng Tháp Rùa tê buốt lòng em
Về nhà đóng cửa buông rèm 
Phòng loan gía lạnh nư thèm nụ hôn…

Vừa chợp mắt nửa hồn phiêu lãng
Chốn thiên thai bảng lảng bóng chàng
Lại gần tận mặt rõ ràng 
Niềm ân ý ái dịu dàng thiết tha 

Hoen khóe hạnh tay ngà ve vuốt 
Cầm tay nhau trau chuốt vần thơ 
Trắc bằng nối tiếp ngẩn ngơ 
Sương rơi lã chã lờ mờ mây bay…! 

19.3.2016 Lu Hà 





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét