Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

Chùm Thơ Tình Ngắn 21



 


Đêm Trăng Sầu Biệt



Nhiều trăng quá cỏ xanh khoả lấp

Tuôn đầy vườn tràn ngập lối đi

Xôn xao hoa lá thầm thì

Gió hôn bóng nguyệt rầm rì sương rơi




Bước nhè nhẹ em thôi chẳng nói

Sợ thảm trăng nhức nhối kêu vang

Hoa duyên e ấp bẽ bàng

Nhỡ sai nốt nhạc trăng vàng héo hon



Ánh tơ xanh chồi non biêng biếc

Gió du dương ngơ ngác trên cành

Lả lơi điệu muá đêm thanh

Linh hồn yểu điệu để anh đượm buồn



Chúng tôi bước nguồn cơn rười rượi

Lạc đi đâu chẳng tới bến bờ

Nỗi niềm chan chưá trong thơ

Rồi mai đôi ngả bơ vơ cuối trời



Ánh trăng xa như rơi như vãi

Hạt trăng vàng tê tái thêm đau

Phong sương dầu dãi mái đầu

Suối lòng róc rách canh thâu ưá trào...!



cảm tác thơ Xuân Diệu: Trăng

14.10.2012 Lu Hà









Đêm Trăng Vũng Tàu

hoạ thơ Tuyền Linh



Bên thềm rỏ lệ trăng lên

Hằng Nga nàng vẫn tiếng đàn nỉ non

Sợi vàng mây lẫn trong âm

Tình ta lỡ kiếp con tằm nhả tơ

Thoáng nghe lòng cũng bơ phờ

Cô đơn trăng lặn chẳng chờ ta đâu

Tuổi vàng nốt nhạc say màu

Khung trời rộng mở qua cầu gió bay

Đêm thu bao nỗi đắng cay

Hỏi trăng còn nhớ bóng ai thuở nào?

Hồn xưa lạc lối trong mơ

Trăng thanh thơ gọi ngọc châu lại sầu…



7.11.2009 Lu Hà









Đẹp Mê Hồn

Cảm tác từ bức ảnh Lưu Diệc Phi



Mờ mờ chiều lạnh hơi sương

Thướt tha áo trắng vấn vương bên đường

Vai trần thơm ngát mùi hương

Bướm ong xào xạc nhớ thương thế trần



Lần theo lạc thú hồng vân

Tiên Nga giáng thế muôn vàn mến yêu

Kià ai thơ thẩn ngẩn ngơ

Diệc Phi đẹp thật má đào họ Lưu



Thả hồn thi sĩ lần theo

Lâng lâng ngọn cỏ dạt dào gót sen

Một vùng quang cảnh thiên nhiên

Cảm ơn tạo hoá thần tiên thế này



La đà mê mải đắm say

Đê mê tóc phủ làn mây loà xoà

Cho tôi hôn một cái nào

Diệc Phi ngây ngất nôn nao hồng trần



Cô ơi! cô đẹp mê hồn

Cho chàng thi sĩ bần thần làm thơ...!



17.2.2011 Lu Hà









Điệp Khúc Mùa Hè

tặng Hoài Vân



Em đi dáng phố thướt tha

Mùa hè trang điểm thật là xinh tươi

Trăm hoa khúc khích reo cười

Bướm ong dìu dặt lả lơi hẹn tình



Bầu trời kiều diễm một mình

Thinh không choáng ngập thiên đình xa xôi

Thương nàng chức nữ đơn côi

Miệt mài dệt vải đợi người trần gian



Hàng me xõa tóc chứa chan

Lâng lâng bóng liễu nắng tràn cung mây

Bàn tay tạo hóa đắm say

Thiên nhiên bức họa ngất ngây cuộc đời



Mộng hồn đắm đuối chơi vơi

Buồn vui cảnh ngộ thế thời tạo ra

Ngược xuôi trong cõi ta bà

Người gồng kẻ gánh nhạt nhòa mưa rơi!



cảm xúc khi đọc bài thơ: Dáng Phố

1.6.2013 Lu Hà









Điệu  Ru Quan Họ



Nắng đi ngủ hoàng hôn thức giấc

Buổi chiều tà theo bước sương mù

Xôn xao bếp lửa trăng lu

Nhìn ra thấp thoáng bóng thu hẹn về



Bữa cơm tối tràn trề ấm áp

Mùi hương thơm tấp nập ánh đèn

Hằng Nga thèn thẹn ngồi lên

Đàn gà chiêm chiếp ở bên đầu hồi



Cô thôn nữ mỉm cười chúm chím

Ngước nhìn trời áo tím em say

Bâng khuâng lòng mẹ vơi đầy

Bát canh rau muống vui vầy tình quê



Nghe gió thoảng hồn mê ngây ngất

Cánh đồng làng xanh ngắt yêu thương

Hỡi người viễn xứ xa hương

Điệu ru quan họ vấn vương u hoài!



cảm xúc khi đọc thơ Hoài Vân: Hồn Quê

7.6.2013 Lu Hà









Đỉnh Cao Vu Thần*



Bấy lâu tôi vẫn yêu tiên

Thương con bướm trắng dịu hiền thướt tha

Liễu buông suối tóc la đà

Khuân trang đầy đặn nét ngà hồn nhiên



Lâng lâng má lúm đồng tiền

Nụ cười chan chứa ưu phiền xua tan

Tuyết in mặt ngọc pha thân

Mây hồng lãng đãng nồng nàn ái ân



Sen vàng ngỏ nhụy thanh tân

Hây hây gió thoảng tâm thần ngẩn ngơ

Dập dìu bến mộng bơ vơ

Hồn trinh ngây ngất đôi bờ biển dâu



Trải bao thập kỷ dãi dầu

Hai con trống mái thư cưu dạt dào

Lưng đeo bầu rượu túi thơ

Non xanh nước biếc đỉnh cao Vu Thần



Ngán đời muôn kiếp giai nhân

Hồng nhan bạc mệnh trăm phần đắng cay

Năm canh trằn trọc vơi đầy

Hư hao năm tháng chuỗi ngày sầu bi!



*Ðời Xuân Thu (772- 480 trước DL) vua Sở Tương Vương  du ngoạn đến núi Vu

Sơn. Trong lúc say ngủ, Vua Sở thấy một thiếu nữ tuyệt sắc, tha thướt đến bên mình, rồi cùng vua chung chăn chung gối…



28.6.2013 Lu Hà









Đỉnh Giáp Non Thần

viết tặng ca sĩ Lệ Hải



Tưởng rằng hồng hạc ra rìa

Mà sao hạc vẫn đầm đìa trúc mai

Tiếng oanh thánh thót trần ai

Tràn trề nhựa sống nguyệt đài líu lô



Trăng tuần hồ điệp sương mờ

Dâu xanh cái kén ươm tơ má đào

Thanh xuân quyến rũ dạt dào

Gần xa thục nữ xì xào nhỏ to



Non thần đỉnh giáp huyền mơ

Có chàng thi sĩ ai ngờ rằng ta

Đêm khuya xao động Hằng Nga

Hẹn hò dan díu gốc đa tự tình



Canh chầy gà gáy bình minh

Chia ly bịn rịn trường đình xa xôi

Phải rồi con gái nhà trời

Trốn cha ân ái với người trần gian



Dù cho bể khổ non ngàn

Ngậm vành cắn cỏ buộc chân chỉ hồng

Trăm năm ân nghĩa đèo bồng

Hồn thơ nức nở nỗi lòng Sở Vương!*



* Điển tích kể đỉnh núi Vu Giáp có thần nữ ở.Vua nước Sở đến chơi đền Cao Đường, mộng thấy một thiếu phụ đẹp tự xưng là thần núi Vu Giáp

4.6.2014 Lu Hà







Dở Dang Cuộc Tình



Sầu vương một khúc tơ lòng

Tình xưa đã chết theo dòng sông trôi

Cần chi giãy duạ nụ cười

Long lanh ánh mắt bồi hồi trần ai...



Cơn mưa rền rĩ canh dài

Thấm sâu huyệt mộ tuyền đài chẳng thôi

Hồn theo cát bụi xa xôi

Hững hờ mây gió lạc nơi cuối trời...



Mảnh mai tơ liễu chơi vơi

Hoàng hôn chiều lạnh buồn rơi cúc vàng

Hồng nhan bạc mệnh lỡ làng

Duyên thiên tiền định bẽ bàng ngàn thu...



Ngàn mai chỉ thấy sương mù

Hàng thông gió thổi âm u điạ đàng

Trùng dương đôi cánh đại bàng

Mênh mông biển gọi muộn màng khói sương...



Đêm sầu em thắp nén hương

Vùi chôn kỷ niệm yêu đương thuở nào

Thướt tha yểu điệu má đào

Tan đi theo bóng mây mờ mà thôi...



cảm tác riêng khi đọc thơ Hương Nguyên: Lỡ Làng

6.8.2012 Lu Hà







Dở Dang Duyên Tình



Anh ơi! Ngày ấy mặn nồng

Thuyền yêu sóng vỗ trên dòng sông Tương

Thả hồn mộng ước mênh mông

Vùi chôn dĩ vãng lửa lòng đắm say…



Bao nhiêu kỷ niệm vơi đầy

Ái ân chưa thỏa đắng cay lệ tràn

Nào ngờ hoa rụng hương tàn

Bão giông suồng sã để xuân úa sầu



Yêu thương ngào ngạt mái đầu

Nỡ nào anh để qua cầu lá bay

Chiều tà ngao ngán trông mây

Đất trời u ám tháng ngày héo hon



Vô tư ngóng núi chờ non

Tương lai mù mịt lệ tuôn đôi hàng

Gánh gồng chi nữa bẽ bàng

Chạnh lòng em viết dở dang cuộc đời…



Hôm nay nức nở ra lời

Mong anh sẽ hiểu ở nơi chốn nào

Mặc cho duyên phận má đào

Hồng nhan bạc mệnh bao giờ đổi thay…?



thơ tặng Thimyngoc Huynh sau khi đọc bài: Lời Cuối Cho Cuộc Tình

29.4.2013 Lu Hà







Đỏ Đen

cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Bạc Bài



Thắng thua sống mái đỏ đen

Giàu sang anh quyết bạc tiền bon chen

Sá chi eo óc muộn phiền

Vợ con ngao ngán phận hèn chẳng tha



Tâm tư cùn rỉ sa đà

Quanh năm sát phạt cửa nhà nát tan

Vay người quịt nợ hàng ngàn

Đô la từng bó điêu tàn xác xơ



Khuyên can biết đến bao giờ

Em đành im lặng xin chào Goodbye

Sớm khuya hừng hực máu mê

Thấy anh say khướt não nề xót xa



Tham lam lười biếng mà ra

Bất tài nhà lớn hồn ma lạc loài

Thân cò tủi nhục bi ai

Khói hương nghi ngút tuyền đài khóc than



Casino, bác thằng bần

Người khôn của khó cù lần khổ đau

Khăn tang em đứng chân cầu

Thả con thuyền giấy mái đầu héo hon…!



10.5.2013 Lu Hà

















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét