Vọng
HoàiTưởng
viết cho B L
Em tiễn anh
đi một buổi chiều
Nắng vàng tê
dại bóng liêu xiêu
Anh đi xa
lắm em buồn nhớ
Hiu hắt u
hoài vẳng tiếng tiêu…
Mới đó mà
nay bạc mái đầu
Giận hờn chi
nữa cỏ phai màu
Bụi hồng gió
cuốn trời mây lặng
Biền biệt
non đèo chẳng có nhau
Ta đã phụ
nhau nửa cuộc đời
Thôi đành
duyên nợ kiếp xa xôi
Không gian
ngăn cách tình trăng lứa
Lá rụng thu
về cánh phượng rơi!
Em vẫn nhớ
thương vẫn khóc thầm
Giáo đường
ngọn nến khúc dương cầm
Canh tàn xào
xạc hương theo gió
Réo rắt cung
đàn vọng phúc âm !
Chia sẻ tâm
trạng cùng Thimyngoc Huynh sau khi đọc bài: Xa Người
22.5.2013 Lu Hà
22.5.2013 Lu Hà
Ai Ở Trong Ai
tặng Phan Hòa
Anh ở trong
tôi, tôi ở anh
Tôi anh cảnh
ngộ thế sao đành
Xa hương xứ
xở tìm nơi chốn
Nắng gío phong
trần nhuộm tóc xanh
Trán nhăn tư
lự hồn thu thảo
Lồng lộng u hoài sóng biển khơi
Đọc thơ như
thể mình soi bóng
Tôi thấy hình anh dưới nắng trời
Tôi thấy hình anh dưới nắng trời
Bá Nha
gảy khúc đàn ai oán
Chung Tử Kỳ
kia giọt lệ sa
Giai nhân tứ
hải nào ai nhỉ
Thấu hiểu
lòng nhau lúc xót xa
Anh chỉ là anh giữa cõi đời
Anh chỉ là anh giữa cõi đời
Tôi là cốc
lệ hứng mưa rơi!
Chẳng may
sinh phải thời tao loạn
Thương cánh
nhạn bay cuối biển trời!
29.5.2013 Lu
Hà
Giọt Lệ
Thiên Đình
tặng các cô gái Thái tắm ở suối Hòa Bình
Ô hay tiên
nữ xứ nào đây
Vóc ngọc mình
ngà ngơ ngẩn thay
Suối mát
trong veo đàn cá lội
Trầm ngư đàn
nhạn thẫn thờ bay
Các cô đẹp
qúa tình xuân động
Muốn bế ôm
hôn có được không
Trầu cau một
gánh tìm mai mối
Thăm hỏi họ
hàng bái tổ tông
Thương chàng
lữ khách động đình hồ
Cánh điệp
bâng khuâng mộng vẩn vơ
Thơ đề lá
thắm nào ai bắt
Duyên nợ
trần ai khép nhụy đào
Tôi biết làm
sao được hở trời
Phổng phao
bướm trắng nước mây trôi
Dang tay
ngăn lại chày lam ngọc
Bến cũ Vân
Kiều nguyệt lão ơi!
Thôi thế
đành thôi gửi lại đời
Bài thơ ướm
hỏi nhắn xa xôi
Trời cao
chứng dám hồn thi sĩ
Trong sổ
thiên đình giọt lệ rơi!
3.6.2013 Lu
Hà
Trăng Soi
Bóng Nguyệt
viết tặng Liên Lưu sau khi đọc bài: Nguyệt
Sầu...!
Trăng soi
đáy nước bóng mơ màng
Cá lội lừ đừ
ánh nguyệt vàng
Lấp lánh sao
trời hiu hắt gió
Buồn vương
thương xót mộng lang thang…
Bao năm xuôi
ngược giòng trần ải
Nuối tiếc
thuyền trôi sóng đại dương
Chú Cuội xa
xôi ai nhắn hỏi
Xót xa lỡ
bước cảnh tha phương
Chị Hằng
thêu dệt thảm từng mây
Non nước
người ơi phận thế này
Nghìn năm
vằng vặc hồn chăng chớ
Thu thảo còn
ai giọt đắng cay…!
Chia ly hờn giận cái khuân hồng
Chia ly hờn giận cái khuân hồng
Thục nữ trào
dâng hận cõi lòng
Trúc mai lả lướt buồn không nói
Quân tử xa nhà có nhớ không…?
Trúc mai lả lướt buồn không nói
Quân tử xa nhà có nhớ không…?
27.4.2013 Lu
Hà
Vườn Xuân
Héo Úa*
Chia sẻ tâm
tư cùng Thimyngoc Huynh
Con chim nghển
cổ ngóng trời mây
Ngẫm nghĩ
cuộc đời lắm đắng cay
Gà mái một
mình bầy trẻ dại
Thế nhân bao
kẻ lệ vơi đầy
Sáng tối ra
vào quanh tổ ấm
Ba con chiêm
chiếp mẹ sầu vương
Ai chờ thiếu
phụ thân cô phụ
Một chút
tình thơ gửi bốn phương...?
Thư cưu
giang hạ xuôi dòng chảy
Ngán ngẩm
phận mình trôi đến đâu
Đa tình cổ
lụy trời mây thảm
Ai biết rằng
ai bạc mái đầu…?
Văng vẳng
canh khuya dế dạo đàn
Hàng hiên lã
chã hạt mưa chan
Vỗ gối làm
chi còn ai nữa
Anh hào thi
bá hỡi nhân gian…
Người bảo
rằng ta mơn mởn xuân
Tương lai
hạnh phúc vẫn ngập tràn
Nói thế mà
sao không biết thẹn
Từng thu lá
rụng cánh hoa tàn!
*Huynh đã ngẫm nghĩ sau khi đọc bài “ Suy Tư
“của muội
27.7.2013 Lu
Hà
Xao Xuyến Tình Thu
tặng Khảo Mai đang sống ở Sài Gòn
Tôi ở bên này vẫn nhớ thu
Thương người thiếu phụ thuở hai ba
Xót xa rặng liễu bên hồ vắng
Lá rụng chân cầu cỏ héo khô…
Đỏ vàng phượng cúc chen hè phố
Mây gió thoảng bay vẩn bụi sầu
Mênh mông trời biển hồn thơ mộng
Một dải Ngân Hà thăm thẳm đau…
Mới đó mà nay tóc úa rồi
Hoàng hôn bàng bạc áng mây trôi
Mười năm sông cũng thành dâu bể
Dám hẹn trăm năm một cuộc đời…
Kẻ Bắc người Nam từng xao xuyến
Duyên tình thơ dại rượu nồng cay
Hỏi lại kiếp nào mà tưởng nhớ
Dạt dào Facebook vẫn còn say…?
Tuổi ngọc Viễn Đông hồn thiếu nữ
Trăng xưa vằng vặc dáng thu gày
Sài Gòn u uất buồn năm tháng
Biền biệt u hoài nợ trả vay…?
13.4.2013 Lu Hà
tặng Khảo Mai đang sống ở Sài Gòn
Tôi ở bên này vẫn nhớ thu
Thương người thiếu phụ thuở hai ba
Xót xa rặng liễu bên hồ vắng
Lá rụng chân cầu cỏ héo khô…
Đỏ vàng phượng cúc chen hè phố
Mây gió thoảng bay vẩn bụi sầu
Mênh mông trời biển hồn thơ mộng
Một dải Ngân Hà thăm thẳm đau…
Mới đó mà nay tóc úa rồi
Hoàng hôn bàng bạc áng mây trôi
Mười năm sông cũng thành dâu bể
Dám hẹn trăm năm một cuộc đời…
Kẻ Bắc người Nam từng xao xuyến
Duyên tình thơ dại rượu nồng cay
Hỏi lại kiếp nào mà tưởng nhớ
Dạt dào Facebook vẫn còn say…?
Tuổi ngọc Viễn Đông hồn thiếu nữ
Trăng xưa vằng vặc dáng thu gày
Sài Gòn u uất buồn năm tháng
Biền biệt u hoài nợ trả vay…?
13.4.2013 Lu Hà
Nụ Cười Điên
Em chửa điên
mà trời sao muốn xụp
Em điên rồi
sông nước sẽ ngừng trôi
Trái tinh
cầu hoan lạc phút giây thôi
Cười rũ rượi
âm vang loài ma ái
Kìa người
đẹp như thiên thần vệ nữ
Nụ cười điên
ngây ngất sóng men tình
Đôi mắt
huyền khát khao hỡi cô mình
Mộng hồ điệp
mênh mang sầu vạn cổ
Em hãy hát
cho sương rơi lá rụng
Dạ hoài lang
nức nở khắp trần gian
Tình rong
rêu sầu muộn những giai nhân
Nghe gió
thổi mê man miền khoái lạc
Em hãy khóc
cười lên cho thỏa thích
Để lòng anh
vợi bớt nỗi sầu tư
Bởi kiếp này
lỡ chuyến chẳng cùng nhau
Đèn hoa trúc
ái ân thành đôi lứa
Mắt ươn ướt
xa xôi về biển cả
Mộng u hoài
chan chứa mãi không thôi
Nghe hoang
vu tiếng gọi cuối chân trời
Cùng nhịp
đập trái tim hồng cộng hưởng
Cho anh vuốt bàn tay em giá lạnh
Giữa đêm trường tê cóng nụ cười điên
Cho anh vuốt bàn tay em giá lạnh
Giữa đêm trường tê cóng nụ cười điên
Em giãy dụa
trong ảo giác thôi miên
Đang cháy
bỏng bởi nụ hôn da diết…
Viết tặng NS Thanh Ngân
3.4.2013 Lu Hà
Viết tặng NS Thanh Ngân
3.4.2013 Lu Hà
Tưởng Đã
Quên Thơ
tặng Khảo Mai
Lâu rồi
tưởng đã quên thơ mới
Ân ái đòi
cơn đắm đuối sầu
Bỗng dưng
thiếu phụ từ đâu lại
Thoang
thoảng mùi hương hận mái đầu…
Bàng bạc
chiều nay nhớ cố hương
Tiếng oanh
văng vẳng gọi yêu thương
Sài Gòn hoa
lệ còn đây đó
Ứa lệ bờ mi
nghẹn tắc lòng…
Nàng ở cuối
trời vẫn nhớ tôi
Hoài lang dạ
cổ vọng xa xôi
Hoàng hôn
thổn thức đêm buồn lắm
Khắc khoải u
hoài mãi thế thôi…
Trăm năm ước
hẹn còn non nước
Duyên nợ
thiên thu khỏi lỡ làng
Câu thơ sầu
đọng tình trăng gió
Nguyệt Lão
bâng khuâng sợi xích thằng…
Kiếp này lên
mạng để làm thơ
Cảm xúc dâng
trào mộng gửi trao
Tha phương
lữ khách hồn thu thảo
Giông tố
đoạn trường dạ xốn xao.
13.4.2013 Lu
Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét