Con Sẽ Qua Sông
(Kính tặng Thày Thích Nguyên Tạng)
Gió sớm mưa
phùn vương lá xuân
Bâng khuâng
chạnh nhớ bậc thiền môn
Úc Châu biển
lạ miền Nam cực
Đức Quốc
chim bay tới vấn an
Mượn cánh
hải âu con viếng thăm
Trùng dương
biển rộng đạp non ngàn
Đường xa dạm
thẳm miền duyên haỉ
Quảng Đức
viện tu giữ trí nhân
Thày đã nhận
con trong biển thơ
Nhờ người
chăm sóc dệt đường mơ
Luật đường
đi trước làm căn bản
Như bậc chân
tu thạo nước cờ
Thày khuyên
con phải rũa mài thêm
Ngữ pháp cho
rành tiếng Việt Nam
Ý tứ xuy ra
xem được đấy
Thơ hay Thày
sẽ chẳng quên con
Từ đó trở đi
con cố chuyên
Đọc nhiều
nghiền ngẫm bậc chân nhân
Tâm Quang
giúp sức rèn câu chữ
Nguyễn
Khuyến Tú Xương thủ pháp bàn
Đi lắm khổ
nhiều có thế thôi
Tuổi đời
chín chắn ý sâu cay
Nhu quyền
chú lính đòi theo học
Nó cũng qua
sông Xuân Diệu ơi.
Muá bút
đường thơ thạo lẽ đời
Tung hoành
ngang dọc chốn mù khơi
Thuyền thơ
đầy ắp màu trăng gió
Mà chẳng ai
qua sóng vỗ hoài
Chữ nghiã
dạt dào thắm biển sâu
Bi tình bi
lụy với u sầu
Ta bà bể khổ
đầy bươn trải
Bến giác
sang bờ tỉnh giấc mơ.
1.3.2008 Lu Hà
Đức Thế Tôn
Ngài lại về
đây thăm chúng con
Trùng dương
chở nặng tấm lòng son
Ra đi vương
vấn tình non nước
Ti Bét người
ơi lệ ưá tràn
Nén giận
chìm đau ôi! Cố hương
Nuí sông yêu
dấu của tình thương
Hào quang
Phật độ nuôi mầm sống
Ấn độ bên
kia nửa dạm đường
Biết vậy làm
sao hỡi các con
Ngàn thu tây
tạng ánh trăng tròn
Nhớ ai Tất
Đạt ngày xưa ấy
Phật Quốc
dựng xây ở cõi trần
Chỉ tại lòng
người nham hiểm sâu
Trung hoa
đaị lục biển như dầu
Mênh mông sứ
sở còn tham chiếm
Lửa đỏ hồn
đau nợ vướng sầu
Chính phủ
trung hoa doạ úc châu
Lạt tình
phai nghiã lụy thâm thù
Chia ngăn ly
gián lòng nhân thế
Mong đoá sen
vàng đắm biển sâu
Chúng đã cam
tâm cướp nước Ngài
Mưu toan
cưỡng ép cả lòng người
Cho Ngài du
khách không bầu bạn
Cô lập Thế
Tôn giữa cuộc đời
Từ nhẫn lòng
bi thuận hiếu nhân
Khuyên ngăn
dân quốc hãy bình tâm
Chớ nên manh
động hờn sôi sục
Biển lửa dầu
sôi dụi cháy tàn
Nghìn năm
hương khói vẫn còn đây
Giữ tấm lòng
thành chay tịnh thay
Đỉnh cao hy
mã lạp sơn đó
In dấu chân
ai những tháng ngày
Thế giới văn
minh đã hiểu rồi
Thế Tôn cứu
thế của muôn loài
Dù cho Tây
Tạng không còn nưã
Tổ quốc tâm
linh vẫn sáng ngời
Chính phủ úc
châu nặng nghiã tình
Hành tinh am
hiểu rõ phân minh
Bạn thù trăm
ngả đường muôn lối
Chính sách
ngoại giao đã rõ rành
Dao buá
trung hoa lợi được gì
Biển xa nam
cực chốn mù khơi
Không chung
biên giới không vay mượn
Hò hét chống
ai được tiếng cười
Ngài đã sang
đây để cứu đời
Đàn con vong
quốc việt nam ơi!
Bao nhiêu
sắc tộc chung hoàn cảnh
Đất khách
quê người nắm chặt tay
Bộ trưởng úc
châu đón nhận Ngài
Văn phòng
tiếp khách ở Sydney
Nelson sát
cánh đảng xanh nữa
Hoan hỉ học
thiền niệm chánh y
Nguyên thủ
quốc gia đi vắng xa
Cả hai
trưởng phó bận kinh du
Tưng bừng
dân quốc mừng nghênh đón
Đạo Phật hào
quang giữa úc châu
Tâm sự băn
khoăn với chúng con
Khó khăn tây
tạng nỗi sinh tồn
Văn hoá ngữ
ngôn bao tập quán
Trung hoa
đaị lục lấn tranh dần
Chính khách
hỏi Ngài nỗi xót xa
Quê hương
gấm vóc bị người ta
Xua quân dày
xéo thành châu quận
Đau lắm giữ
tâm thoảng gió qua
Gió đến rồi
đi ôi! Thế nhân
Đường trần
gai góc nỗi gian truân
Năm ngày tận
hiến truyền kinh nghiệm
Dạy chúng
sinh linh hoá giải phiền
Trí tuệ hàm
thông Đức Thế Tôn
Dân gian đệ
tử số nhân lên
Dạy cho thế
giới về tây tạng
Chặn lại
trung hoa lũ bạo tàn
Thủ đô Phật
Quốc của ta ơi
Ở maĩ trong
tim mọi giống nòi
Dày đinh
trung cộng đang dày nát
Quằn quại
đau thương với tháng ngày
Đi khắp hoàn
cầu Đức Thế Tôn
Bao nhiêu
thương thảo hợp lòng dân
Yêu cầu
chính khách nhìn cho thấu
Tây tạng trở
về với chủ nhân?....
18.6.2008 Lu Hà
Học Lời Bác
Dạy
Kính tặng hương hồn Bác Vũ Ký*
Cháu chỉ là
người mua sách thôi
Lá thư bác
dặn đọng trong đời
Bác khen
cháu có lòng ham học
Dấu tích còn
ghi vẫn ngậm ngùi
Hơn chục năm
rồi nhanh thế sao?
Cuộc đời như
thể áng mây thu
Bâng khuâng
tâm sự đi thăm Đức
Cao tốc
đường xa khó tới nhà
Bác xót thương đời cháu khổ đau
Bơ vơ lầm
lũi xứ người ta
Sống trong
kìm toả vành đai sắt
Cộng sản
Đông Âu buổi xế tà
Thấu hiểu
tâm tình ai vẩn vơ
Mồ côi trong
kiếp trại phù du
Khuyên nhau
đưa đến tìm chân Chuá
Cho cõi linh
hồn xin trở che
Kể từ ngày
đó cháu bình tâm
Thả hồn tĩnh
tại với duyên căn
Học theo lời
Bác ghi trong sách
Tích lũy văn
thơ để sống còn
Khổ cách biệt
rồi Bác Vũ ơi
Âm dương đôi
ngả lụy trần ai
Bỗng nhiên
sửng sốt chiều nay gọi
Bác đã chia
tay với cuộc đời
Đôi dòng
thương cảm với người xưa
Vẫn chưả bao
giờ được gặp nhau
Tuổi tác bảo
là hai thế hệ
Nhưng chung
dòng chảy máu phôi pha.
*Bác Vũ Ký là một học giả, giáo sư văn chương miền Nam Việt Nam.
*Bác Vũ Ký là một học giả, giáo sư văn chương miền Nam Việt Nam.
Định cư và
qua đời tại Vương Quốc Bỉ
22.4 2009 Lu
Hà
Bội Thu
tặng Hoai
Trang Vu
Chơi xa một
chuyến toát mồ hôi
Về đến nhà rồi dạ thảnh thơi
Chắc hẳn gặt thu nhiều của lạ
Thơ ca đàn hạc mãi không thôi
Về đến nhà rồi dạ thảnh thơi
Chắc hẳn gặt thu nhiều của lạ
Thơ ca đàn hạc mãi không thôi
Quê hương ta
đó bướm hoa cười
Cuộn cuộn
Cửu Long sóng biển khơi
Hạ Long chan
chứa tình cô lữ
Sầu lụy Nam
Quan lệ rã rời!
Em lại về đây
mộng vấn vương
Hoài Trang e
lệ cánh đào thương
Năm canh rầu
rĩ hồn thu thảo
Của một người
anh khóc đoạn trường
Thơ vượt trùng
dương cánh đại bàng
Gửi người thục nữ bến Trường Giang
Tu mi nam tử
dư dòng lệ
Cay đắng
biết bao phận phũ phàng!
Mùa sau hẹn ở gốc cây sồi
Mùa sau hẹn ở gốc cây sồi
Mới đó mà
nay tóc bạc rồi
Nàng cười ta
vẫn còn say đắm
Một chút tình
si với gió trời !
6.6.2013 Lu
Hà
Cõi Trần Ai
Chia sẻ tâm
tư cùng Thimyngoc Huynh
Tháng sáu buồn
sao rụng lá bay
Tình thu thương
nhớ nỗi vơi đầy
Úc Châu biển
cả lòng chay tịnh
Chạnh nhớ hồn
thơ bao đắng cay
Làm sao Mỹ
Ngọc nguôi ngoai hết
Mộng điệp hồ
nào đã hết đâu
Bướm còn dãy
dụa mùi tình ái
Bạc bẽo hồng
nhan vạn cổ sầu
Ray rứt bàng
hoàng đòi cố quận
Giai nhân tứ
hải hận sầu thay
Bài thơ ai gửi
lòng xao xuyến
Thương khách
đa tình giọt lệ cay
Mùa thu Châu
đảo hồn thơm thảo
Trái khoáy
tinh cầu khối kẻ mơ
Ve sầu hoan
hỉ yêu mùa hạ
Phượng vĩ u
hoài tiếng gío ru
Tôi viết bài
thơ nàng thiếu phụ
Thương người
thục nữ đóa anh đài
Thiếu nắng nên
buồn hương gió thoảng
Phù du bèo
bọt cõi trần ai!
6.6.2013 Lu
Hà
Mộng Hão
Huyền
chia sẻ cùng
Thimyngoc Huynh
Đau khổ cho
tôi mộng hão huyền
Bao nhiêu
tấm tức nỗi oan khiên
Từng đêm
thổn thức buồn trăn trở
Ân nghĩa
chìm sâu bóng cảm phiền
Ai khiến xui
tôi một quãng đời
Lẻ loi gió
hú hận trùng khơi
Tương tư sầu
thảm hai bờ sóng
Dìm nát con
tim lệ rã rời
Ai kẻ gieo
ra cơn gió chướng
Nước giăng tràn
ngập úng lòng tôi
Lạnh lùng
chôn lấp màu hy vọng
Áng sáng
xanh xao chịu thiệt thòi
Tôi chỉ là
tôi phận mỏng manh
Ai thương bồ
liễu chút hương lành
Nén nhang
xin thắp tâm hồn lạc
Biền biệt
thiên thu mộng chẳng thành
Ai khóc cho
tôi một đoạn trường
Mủi lòng
thương cảm nỗi tơ vương
Xích thằng
sợi chỉ trời đâu buộc
Lạc lõng xa
xôi dấu bụi hồng.
9.6.2013 Lu
Hà
Đôi Mắt Biển
Khơi
Âu Cơ Mẹ hỡi Lạc Long QuânSóng vỗ nghe chăng nỗi nguồn cơn
Từ xưa thai nghén trong bọc trứng
Dư bốn ngàn năm nước mắt tràn
Có còn hay mất đôi mắt soi
Hoàng Sa Trường Sa giữa biển khơi
Lũ con cháu móc đem đi bán
Gió sương mờ mắt Mẹ đâu rồi?….
Tổ quốc đau thương cảnh mù loà
Saì gòn giá lạnh đám đưa ma
Việt Nam cộng hoà giờ hấp hối
Miền Bắc xót gì đảo Hoàng Sa
Ba mươi năm diễn laị căm hờn
Tuổi trẻ Việt Nam nghẹn tiếng đàn
Tay nắm tay vang đòi Tổ quốc
Tương lai này gưỉ gắm đàn em
Không ký kết bằng một bức thư
Cuả một người nguyên thủ quốc gia
Kẻ xâm lăng không cần bằng chứng
Xóm dân chài ngơ ngác từ xa
Mua bán đổi trao kẻ yếu hèn
Từ đâu du nhập chút hương tàn
Mông mênh trí tuệ say màu máu
Chủ thuyết tam vô lỡ sói mòn
Mấy nước láng giềng ngắm từ xa
Non sông đất nước của người ta
Thèm thuồng nuối tiếc mà đành chịu
Daị gì gây sự vơí Trung hoa
Nhật bản Đài Loan Philippin
Mã lai Nam Hàn cũng lăm le
Rốn dầu sữa mát nuôi con cháu
Biết đến bao giờ thuộc về ta?….
Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét